Các Bí Mật Nơi Luyện Ngục

Bài 1: Cha Thánh Padre Pio Chăm Lo Cho Các Linh Hồn Mồ Côi

§ Kim Hà

Trích trong Holy Souls, LM Alessio Parente
Kim Hà dịch thuật

Các linh hồn bị người đời quên lãng thì lại được cha Thánh Padre Pio chăm sóc kỹ lưỡng. Họ có một chỗ đứng quan trọng trong đời của cha Padre Pio. Hàng ngày, ngài luôn cầu nguyện và dâng Thánh lễ chỉ cho các linh hồn này. Trong một buổi nói chuyện với các tu sĩ về tầm quan trọng của các lời cầu nguyện, cha Padre Pio nói:

“Rất nhiều các linh hồn người chết đang ở luyện ngục và họ thường leo lên núi này để dự thánh lễ mà tôi dâng và họ xin lời cầu nguyện của tôi. Số người chết này đến còn đông hơn là số người còn sống đến dự lễ.”

Câu nói này của cha Padre Pio làm cho chúng tôi ngạc nhiên. Trong suốt 52 năm ngài sống ở vùng San Giovanni Rotondo, hàng triệu người đến viếng ngài. Vậy mà ngài nói rằng linh hồn người chết đến thăm ngài còn nhiều hơn người sống.

Hiển nhiên, các linh hồn ngày hiểu rõ rằng trái tim ngài giống như một núi lửa rực cháy vì yêu thương những ai đau khổ. Cha Padre Pio viết như sau:

“Khi tôi biết một người đang đau khổ trong linh hồn hay đang đau đớn trong thể xác, tôi phải làm mọi cách để xin Chúa giải thoát họ khỏi nỗi thống khổ ấy. Tôi muốn nhận chịu hết mọi sự đau khổ của họ để họ được cứu thoát. Và tôi muốn trao tặng họ những ơn ích của sự đau khổ, nếu Thiên Chúa cho phép tôi làm điều ấy!”

Tình yêu tha nhân sâu đậm của cha Padre Pio đôi lúc ảnh hưởng đến sức khỏe của cha. Ngài mong ước họ được cứu thoát và được hạnh phúc trên hết mọi sự, đến nỗi ngài thừa nhận rằng:

“Tôi vội vàng sống vì các anh chị em và sẵn sàng nhận chịu tất cả các nỗi thống khổ của họ, nên tôi đau khổ mà không than van.”

Trong lá thư thứ 615, ngài viết:

“Tôi thường nói cùng ông Môsê để thưa lên Thiên Chúa, Đấng Thẩm Phán rằng:

-Lạy Chúa, xin tha thứ mọi tội lỗi của họ hay xin Chúa loại trừ con ra khỏi sách Hằng Sống của Ngài!

Thưa các bạn đọc, nếu chúng ta muốn theo gương cha Thánh Padre Pio, thì tôi xin phép lập lại lời của cha rằng: “Xin hãy làm những gì tôi đã làm. Hãy cầu nguyện và luôn cầu nguyện cho các linh hồn của người thân đã qua đời!”

Để kết luận, tôi xin chúng ta hãy nhớ rằng, chúng ta có thể xây một cầu thang của Chúa cho các linh hồn đáng thương nơi luyện ngục, bằng những lời cầu nguyện và các hành vi bác ái để dâng lên Chúa nhằm cầu nguyện cho các ý chỉ của các linh hồn.


Vào ngày 29 tháng 11 năm 1910, cha Padre Pio đã viết cho cha linh hướng của ngài là LM Benedetto để giải thích về những sự đánh phá của ma qủy và ngài muốn được giải thoát khỏi sự thử thách ấy. Nhưng sau đó, cha Pio xin phép cha linh hướng để được trở nên một nạn nhân đền tội cho các người tội lỗi và cho các linh hồn ở luyện ngục. Cha viết như sau:

“Thưa cha linh hướng, con xin phép cha để trình bày một việc. Đôi lúc, con cảm thấy có nhu cầu dâng hiến chính mình con lên Chúa như là một nạn nhân để đền tội cho các người tội lỗi và cho các linh hồn ở luyện ngục. Mong ước này lớn mạnh trong trái tim con, đến nỗi con phải gọi là một nỗi đam mê vô biên. Con đã dâng lên Chúa lời thỉnh nguyện này rất nhiều lần. Con cầu xin Chúa cho con gánh chịu mọi sự trừng phạt mà Chúa đã chuẩn bị dành cho các người tội lỗi và cho các linh hồn ở luyện ngục. Xin Chúa hãy trừng phạt con và cho con chịu đau khổ gấp trăm lần để cho các người tội lỗi được ơn hoán cải, và để cho các linh hồn được sớm lên Thiên Đàng. Nhưng con biết, con phải xin phép cha để trở nên của lễ hy sinh. Con cảm thấy Chúa Giêsu rất muốn con làm điều này. Con chắn chắn rằng cha sẽ không gặp khó khăn khi cho phép con.”

Qua sự dâng hiến vô điều kiện để hứng chịu mọi sự trừng phạt gấp trăm lần, hầu mong các người tội lỗi được ơn hoán cải và các linh hồn được giải thoát khỏi luyện ngục, cha Padre Pio đã trao ban cho chúng ta một chìa khóa để hiểu được mầu nhiệm của tình yêu và đau khổ. Cha Benedetto đã cho phép cha Padre Pio làm việc ấy.

Trong lá thư đề ngày 1 tháng 12 năm 1910, cha Benedetto viết:

“Xin cha hãy dâng hiến những gì cha đã nói, và điều này sẽ được Chúa nhận lời. Xin cha hãy mở rộng đôi tay và thánh giá của cha. Bằng cách dâng hiến sự hy sinh, cha hiệp thông với Chúa Cứu Thế, cha hãy chịu đau khổ và cầu nguyện cho những kẻ ác nhân trên trần gian và cho các linh hồn tội nghiệp, là những người đáng cho chúng ta thương xót vì họ đang nhẫn nại chịu đau khổ mà không kể xiết được.”

Nhân danh sự vâng lời, cha Pio đã trở nên một nạn nhân cho giáo hội chiến đấu và cho giáo hội đau khổ. Sự dâng hiến này có thể giải thích bằng các cơn bịnh bí mật, những thử thách, những cuộc chiến đấu với ma qủy. Nhân loại luôn cần sự tha thứ và giáo hội đau khổ luôn cần sự đền tội. Cha Padre Pio trở nên một nạn nhân, vác thánh giá và bị đóng đinh vào cây thánh giá vô hình như Chúa Giêsu đã bị đóng đinh để cứu rỗi nhân loại, Chúa Giêsu đã xuống ngục tối để giải thoát những ai mong chờ sự cứu độ. Chúa Cứu Thế đã ban cho họ sự tự do và đưa họ lên Trời.

Cha Padre Pio qủa là một linh hồn anh hùng và quảng đại. Ngài luôn nghĩ đến tha nhân, cầu bầu cho họ, dâng hiến chính mình ngài như là một nạn nhân cho người khác được ơn cứu độ, những người trong giáo hội chiến đấu và giáo hội đau khổ. Đau khổ và thương yêu là hai con đường mà cha Padre Pio đã dùng để bắt buộc bản thân mình chịu thống khổ. Cha nói:

“Tôi cảm thấy mình ngụp lặn trong đại dương mênh mông của Đấng Hằng Yêu Thương. Tôi luôn sống trong tình yêu ấy.”

Kề từ khi cha Padre Pio được phép trở nên một nạn nhân, và từ khi cha tình nguyện dâng hiến bản thân mình thì các linh hồn người chết hiện về với cha nhiều vô số kể. Qua lời kể của cha Padre Pio, chúng ta có thể thấy những cuộc hiện ra này xẩy ra rất nhiều lần, và điều này không làm cho cha Pio sợ hãi hay bực mình.


Theo giáo lý Công giáo, loài người phải chịu sự phán xét tùy theo cách thức họ sống khi ở trần gian. Phần thưởng hay sự trừng phạt sẽ là Thiên Đàng, Luyện ngục hay Hỏa ngục. Chúng ta thử tìm hiểu tình trạng của những nơi này, dựa theo các mặc khải của các thánh.

Thánh Frances thành Roma kể rằng Luyện ngục giống như môt phần của Hỏa ngục, và được chia ra nhiều phần. Thánh Tôma kể cho ta nghe rằng lửa của Luyện ngục cũng giống như lửa của Hỏa ngục, và Luyện ngục cũng là một phần của Hỏa ngục. Những nhận xét này giống như lời cha Thánh Padre Pio nói với Cleonice Morcaldi, một người con gái thiêng liêng của cha:

“Con gái ơi, có một số điểm ở Luyện ngục giống như Hỏa ngục.”

Tuy nhiên, công lý của Thiên Chúa có thể cho phép các linh hồn đền tội nơi mà họ đã phạm tội, như những câu chuyện về các linh hồn và về cha Pio mà sẽ được trình bày sau:

Tùy theo công lý của Thiên Chúa, Ngài sẽ cho một số linh hồn đền tội ở những nơi đặc biệt theo Ý của Ngài, để có thể dạy người còn sống và để giúp cho các linh hồn đã qua đời.

Nói về những nỗi thống khổ của Luyện ngục: sau khi Chúa đã kết án thì linh hồn phải đi về nơi nào đó, việc thanh tẩy đến với linh hồn ấy, và linh hồn biết rằng đau khổ là cách thức mau chóng nhất để sớm vào Thiên Đàng. Và nỗi thống khổ bắt đầu!

Theo Thánh Tôma thì sự đau đớn của Luyện ngục không nặng nề như đau khổ nơi Hỏa ngục. Khi ở Hỏa ngục thì thời gian đau khổ vô tận. Các nhà thần bí cũng xác nhận như vậy. Thánh Catherine thành Genoa kể cho chúng ta nghe:

“Các linh hồn ở trong tình trạng bị thanh tẩy thì đau đớn đến nỗi không lời nào có thể diễn tả nổi, không có một trí thông minh nào có thể hiểu được, trừ khi Chúa muốn cho họ hiểu, qua ơn sủng của Ngài. Có hai nỗi thống khổ ở Luyện ngục: đó là mong mỏi được gần Chúa và đau khổ cùng một lúc.”

Giáo hội không tuyên bố về bản chất của sự đau khổ trong các nơi chốn đó, nhưng đời sống của các bậc thánh thiện kể lại nhiều câu chuyện và thị kiến rõ ràng hơn.

Sau đây là câu chuyện của cuộc đời linh mục Stanislaus Chascoa, môt tu sĩ Dòng Đa Minh. Môt ngày kia, khi ngài đang cầu nguyện cho người chết, ngài nhìn thấy một linh hồn đang bị lửa bao bọc toàn thân. Ngài hỏi linh hồn ấy xem lửa có giống như lửa trên trần gian không. Linh hồn trả lời:

“Than ôi, tất cả lửa trên trần gian mà so sánh với lửa Luyện ngục thì giống như làn gío nhẹ.”

Cha Stanislaus hỏi làm sao diễn tả thì linh hồn xin cha hãy thò tay thử vào lửa ấy. Vị linh mục đặt tay ngài vào bụi tro rớt ra từ người tội nhân ấy, và ngay lập tức, ngài khóc lên và té xuống đất. Ngài rất hoảng sợ và kinh hãi. Các anh em tu sĩ vội vàng đến giúp ngài. Khi hoàn hồn, ngài kể lại câu chuyện kinh hoàng ấy cho mọi người nghe, và cha kết luận như sau:

“Ôi! các anh em ơi, nếu mỗi chúng ta hiểu được sự nghiêm trọng của việc trừng phạt, chúng ta sẽ không dám phạm tội đâu. Hãy đền tội mình trong đời sống này, để khi chết khỏi bị đền tội, bởi vì những cơn thống khổ ấy khủng khiếp quá. Chúng ta hãy chống trả lại các tật xấu, hãy để ý và sửa sai những sự bất toàn của mình, bởi vì Thiên chúa, vị Thẩm phán công minh, ghi nhận tất cả mọi sự chúng ta làm. Chúa Thánh Thiện vô cùng nên Ngài không thể chịu được một lỗi nhỏ của những kẻ được tuyển chọn.”

Thầy Modestino của thành Pietrelcina đã sống rất lâu với cha Thánh Padre Pio và luôn đi theo cha Thánh. Thầy kể lại câu chuyện sau:

Năm 1945, tôi ở tại San Giovanni Rotondo để gíup đỡ cha Padre Pio. Tôi luôn muốn ghi nhận những lời nói khôn ngoan phát ra từ cửa miệng của cha Thánh và cất dấu trong tim tôi như một món quà thiêng liêng. Một buổi tối kia, cha Padre Pio đi ra phòng ca đoàn sau khi đã chúc lành buổi tối, tôi cùng đi với cha đến ngang hành lang dẫn tới phòng cha. Tự nhiên, tôi buột miệng hỏi cha:

“Thưa cha, cha có thể nói về lửa ở Luyện ngục được không ạ?”

Cha Padre Pio đáp:

“Nếu Chúa cho phép một linh hồn đi từ lửa Luyện ngục để đến ngọn lửa nóng nhất trên trần gian, thì giống như đi từ nước nóng đến nước lạnh.” -Đó chính là những lời mà cha Padre Pio đã nói với tôi.

Trong một trường hợp khác, bà Birulli của thành Cerignola hỏi cha Padre Pio rằng:

“Thưa cha, xin cho con biết thêm về Luyện ngục.”

Cha Pio đáp:

“Con à, các linh hồn ở Luyện ngục muốn ném mình họ vào giếng lửa thế gian, bởi vì tình trạng ấy giống như một giếng nước lạnh.”

Rất nhiều nguời trong chúng ta không biết sự đau đớn của Luyện ngục. Nếu ta suy gẫm về nơi này, ta sẽ tránh những lỗi lầm mà ta không để ý, chúng ta sẽ cầu nguyện nhiều hơn cho các linh hồn đáng thương trong cuộc sống hàng ngày của ta.


Một buổi tối vào năm 1921 hay 1922, khi các linh mục và tu sĩ Dòng Phanxicô đang ăn cơm tối thì Cha Padre Pio cầu nguyện trong nhà nguyện. Ngài thường không ăn tối mà lại chọn việc cầu nguyện. Sau đó, ngài mới cùng với các tu sĩ khác sưởi ấm nơi lò sưởi.

Nơi nhà nguyện, thình lình, ngài nghe một tiếng động từ phía bàn thờ. Cha Padre Pio bèn lắng tai nghe để biết chắc rằng mình không tưởng tượng. Bỗng nhiên một tiếng động khác nổi lên, đó là tiếng của các cây đèn nến rớt từ bàn thờ xuống, làm phá vỡ sự thinh lặng. Thoạt đầu, cha Padre Pio ngỡ rằng chắc là một tu sinh nào đó đi ngang qua mà làm cho các cây đèn nến đổ vỡ. Để biết chắc, ngài liền dựa đầu vào ban công của khu ca đoàn để nhìn kỹ hơn. Ngài ngạc nhiên khi thấy một tu sinh trẻ đang đứng lặng lẽ bên bàn thờ.

Cha Padre Pio lên tiếng dõng dạc hỏi:

- Này, anh đang làm gì vậy?

Không có tiếng trả lời nên cha hỏi tiếp:

- Hay thật, đây có phải là cách thức anh làm việc không? Thay vì sắp đặt mọi sự có thứ tự, anh lại làm gẫy đổ đèn nến và chân đèn!

Tuy nhiên, ngừời tu sĩ kia vẫn im lặng và không di động. Vì thế, cha Padre Pio lớn tiếng hỏi nữa:

- Này anh kia, anh đang làm gì ở đây?

Người tu sĩ đáp:

- Thưa cha, con là tu sĩ… từ…

Cha Padre Pio hỏi dồn dập:

- Anh làm gì ở đây trong giờ này?

- Thưa cha, con đang làm việc đền tội luyện ngục ở đây. Con vốn là một tu sinh trong tu viện này, và con phải đền các tội lỗi của con. Lúc trước, con đã không tận tâm trong bổn phận khi con phục vụ ở nhà thờ này.

- Anh nghe đây, tôi sẽ dâng thánh lễ cầu cho anh vào ngày mai, nhưng anh không được đến đây nữa, nghe chưa!

Trái tim cha Padre Pio đập mạnh, cha bèn rời nhà nguyện và đến ngay lò sưởi, nơi các anh em tu sĩ của cha đang ngồi. Mọi người đều nhận thấy vẻ tư lự và run rẩy của cha, nên họ hỏi lý do. Cha Padre Pio tránh nhìn đôi mắt họ mà chỉ trả lời là cha bị lạnh.

Khoảng mười phút sau đó, cha Padre Pio mời một linh mục khác cùng đi với cha đến nhà thờ. Tại đó, các ngài nhìn thấy nến và chân đèn đổ vỡ lung tung. Cha Padre Pio muốn biết thử xem cha có nghe đúng hay là trí tưởng tượng của cha làm việc.

Sau đó, cha kể về chuyện này và kết luận như sau: “Chỉ vì thiếu tận tâm trong bổn phận mà vị tu sĩ ấy phải đền tội trong Luyện ngục 60 năm, sau khi anh ta chết! Hãy thử tưởng tượng xem chúng ta sẽ phải ỡ luyện tội lâu như thế nào để đền tội cho những tội nặng nề hơn nữa?”

Cha Padre Pio nói rất đúng! Từ các mặc khải của các thánh, chúng ta hiểu được có nhiều mức độ đau đớn và thống khổ ở Luyện ngục.

Sau đây là mặc khải của Thánh nữ Mary Magdelen Dei Pazzi. Trong các vị thánh được giáo hội phong thánh, ngoài thánh Phanxico của Roma ra, thì vị thánh nữ này để lại sự miêu tả rõ ràng, chính xác và nhiều chi tiết nhất về Luyện ngục.

Môt buổi chiều khi thánh nữ và các nữ tu khác đang đi dạo trong vườn, thì bỗng nhiên linh hồn bà được cất đi. Người ta nghe bà nói:

“Vâng, con sẽ đi chung quanh chỗ này, con sẽ đi chung quanh chỗ này!”

Với những lời ấy, bà thánh cho phép Thiên thần Bản Mệnh của bà đưa bà đến Luyện ngục. Trong khi đó, các nữ tu khác đứng ngắm nhìn với vẻ ngưỡng phục. Cùng lúc, họ kinh hoảng khi thấy bà thánh bước vào cuộc hành trình đau đớn ấy. Khi cuộc ngất trí hoàn tất, bà đã kể lại một bài viết xuất sắc về Luyện ngục.

Trong suốt hai tiếng đồng hồ, người ta thấy bà cứ đi chung quanh một khu vườn rộng lớn của tu viện, thỉnh thoảng, bà ngừng lại và chăm chú nhìn một điều gì đó mà Thiên Thần Bản Mệnh chỉ cho bà. Mặt bà trở nên xanh mét, và bà thường giơ tay ra tỏ ý thương hại cho những ai mà bà thấy. Bà tỏ lộ cảm tưởng đau khổ và kinh hãi, đến nỗi các nữ tu đang theo dõi bà cũng cảm thấy khiếp sợ. Tuy nhiên, các nữ tu tiếp tục theo dõi và lắng nghe chăm chú khi bà ta thán về những sụ kinh khủng và sự đau lòng của bà. Họ nghe bà la lên:

“Ôi, đau khổ quá! Lạy Chúa, xin hãy thương xót. Xin Chúa thương xót, Xin Máu Thánh Cực Châu Báu của Đấng Cứu Thế hãy đổ xuống trên các linh hồn tội nghiệp này, và xin giải thoát ho khỏi nỗi thống khổ này. Ôi các linh hồn đáng thương, các ngài đau đớn quá. Tuy vậy, tôi thấy các ngài hạnh phúc và vui lòng ngay giữa những cơn khốn khổ ấy. Tuy nhiên, còn có các linh hồn khác đau đớn hơn.”

Bà than van tiếp:

“Làm cách nào mà tôi không thể nhìn đến các linh hồn ở gần tôi được?”

Rồi vì đức vâng lời, bà bước xuống sâu hơn trong hố thẳm. Sau khi đi được vài bước, bà đột nhiên đứng lại, run rẩy và sợ hãi. Bà khóc lớn lên:

” Cái gì đây? Các linh mục và tu sĩ mà phải ở nơi đáng sợ này sao? Ôi lạy Chúa, lạy Chúa, các ngài bị hành hạ nhiều đến thế sao? ”

Sự run rẩy và cái nhìn lộ vẻ khiếp sợ của bà làm cho những ai hiện diện hiểu được tầm mức thống khổ mà bà đang trải qua trong giây phút ấy.

Khi ra khỏi nơi mà các tu sĩ bị giam cầm, bà đi lang thang đến một nơi bớt đau đớn hơn, nơi nhà giam của các linh hồn đơn sơ, đó là các trẻ thơ và những ai phạm tội vì sự ngu dốt. Tại đó, bà thấy không gì khác, ngoại trừ đá băng và lửa. Còn các linh hồn đi từ đá băng đến lửa và từ lửa đến đá băng. Bà nhận ra linh hồn của người em trai đã chết ít lâu trước, và bà la to lên:

“Tội nghiệp linh hồn của em trai tôi! Em đau khổ quá, dù vậy, em được an ủi. Em bị đốt cháy, nhưng em hạnh phúc, bởi vì những đau khổ này là con đường dẫn đến hạnh phúc.”

Rồi bà tiếp tục đi thêm vài bước nữa, mọi người theo dõi bà và hiểu rằng bà đang gặp các linh hồn không được hạnh phúc. Bà hét lên:

“Ôi, thật là khủng khiếp khi ở nơi này. Nơi đầy cả ma quỷ và đầy những sự hành hạ. Tôi có thể thấy các linh hồn bị đâm bởi các cây kim nhọn và bị xé ra từng mảnh.”

Lúc ấy, bà được biết đây là nơi giam giữ các linh hồn mà lúc còn sống hay muốn làm vui lòng kẻ khác và hay sống giả hình. Đi xa hơn, bà thấy một đám đông bị kéo ra khỏi một nơi, rồi các 1inh hồn ấy bị nghiền nát dưới một sức nặng lớn lao. Bà hiểu rằng đó là hình phạt dành cho các linh hồn thiếu nhẫn nại và không vâng lời. Khi bà nhìn ngắm các linh hồn ấy, bà đã diễn tả bằng mọi cử chỉ và bà thở dài với một tâm tình cảm thương.

Sau một hồi, bà cảm thấy đau khổ nên khóc thảm thiết. Sau đó bà bước vào nhà tù của những kẻ nói dối. Bà quan sát kỹ và nói lớn:

“Các người nói dối ở một nơi rất gần Hỏa ngục. Nỗi thống khổ của họ lớn lao vâ vô biên. Chất chì lỏng đổ vào miệng của họ, trong lúc ấy, họ ngập chìm trong môt hồ nước đá lạnh, để rồi họ bị cháy phỏng và lạnh cóng cùng một lúc.

Thế rồi bà đến một nhà tù ở đó đang giam cầm những linh hồn phạm tội vì sự nhu nhược, bà la lớn tiếng như sau:

“Than ôi, tôi đã sai lầm khi tin rằng qúy vị ở chung với những ai phạm tôi vì sự ngu muội, bởi vì tôi thấy qúy vị bị phỏng trong lửa nóng thiêu đốt.”

Một hồi sau, bà nhận thấy những linh hồn tham lam quá độ bị thiêu nóng chảy ra với chất chì trong lò thiêu. Rồi bà thánh tiếp tục đi mà không nói gì thêm nữa; nhưng đến cuối cuộc hành trình, người ta nghe tiếng khóc của bà:

“Ôi lạy Chúa, ý muốn tuyệt vời của Chúa là tiết lộ những nỗi thống khổ đáng sợ. Có lẽ Chúa muốn đáp lại ước muốn của con là được biết linh hồn của em trai của con đang ở đâu, hay là để khuyến khích con hãy cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện ngục. Vâng, con hiểu rồi. Chúa muốn con thấy để con có thể hiểu rõ hơn sự thanh khiết vô nhiễm của Ngài!”

Rồi bà đi ngang qua môt trại giam các linh hồn đầy cao vọng và kiêu ngạo, các 1inh hồn này đau đớn khủng khiếp trong sự đen tối mịt mùng. Bà nói:

“Ôi thật là khốn khổ! Các linh hồn này bị bắt buộc sống trong sự đen tối, bởi vì họ cố gắng hết sức để được nổi bật trong mắt của những người khác.”

Và rồi bà thấy các linh hồn của những người cứng lòng và vô ơn đối với Chúa. Họ không bao giờ biết yêu mến Chúa là Đấng Sáng Tạo, Đấng Cứu Chuộc và là Cha của họ. Các linh hồn này bị chìm sâu trong cái hồ đầy chì lỏng. Họ phải chịu đau khổ vì họ biến suối nguồn ân sủng trở thành sự khô cằn, trơ trụi qua thái độ vô ơn của họ.

Cuối cùng, nhà tù cuối mà bà đi qua là nơi mà các linh hồn không có tội rõ ràng, nhưng chỉ có những tội nhỏ nhặt. Bà quan sát thấy các linh hồn phải đền trả cho những tội gì mà họ đã mắc phạm khi còn ở trần gian.

Sau 2 tiếng đồng hồ đau đớn khi viếng thăm luyện ngục, bà thánh trở về với thực tại, nhưng cơ thể yếu nhược và tinh thần sa sút trong một thời gian dài. Phải đợi rất lâu bà mới phục hồi sức khỏe và hoàn hồn, vì cảnh tượng kinh hoàng mà bà đã được chứng kiến với đôi mắt của bà.

Những cảm nghiệm về Luyện ngục mà bà thánh Mary Magdalen Dei Pazzi đã chứng kiến chỉ là một phần trong rất nhiều mặc khải của nhiều vị thánh trong giáo hội...



+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI
Cám ơn quý vị đã xem trang web này, xin giới thiệu cho nhiều người cùng xem.
Related Posts with Thumbnails

Tìm kiếm trên website MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI

Loading

Danh sách bài đã đăng