KINH NGHIỆM ĐỜI SAU

KINH NGHIỆM ĐỜI SAU

Tôi sinh ngày 16 tháng 7 năm 1949 tại Kerala, Ấn Độ. Cha mẹ của tôi là Joseph và Theresa Maniyangat. Tôi là người con lớn nhất tr ong 7 anh chị em: Jose, Mary, Theresa, Lissama, Zachariah, Valsa và Tom.



Năm 14 tuổi, tôi nhập tiểu-chủng-viện St. Mary ở Thiruvalla để bắt đầu học làm linh-mục. Bốn năm sau, tôi lên đại chủng-viện St. Joseph’s Pontifical ở Alwaye, Kerala để tiếp tục tu thành linh mục. Sau 7 năm triết học và thần học, tôi được thụ ph ong linh mục ngày 1 tháng 1 năm 1975 để phục vụ như một nhà truyền giáo tại Giáo Phận Thiruvalla.



Năm 1978, tr ong khi đang dạy tại tiểu-chủng-viện St. Thomas ở Bathery, tôi đã trở thành một thành-viên hoạt-động của ph ong trào Canh Tân Đặc Sủng và bắt đầu hướng dẫn các cuộc tĩnh tâm, đại hội ở Kerala.



Vào Chúa Nhật Lễ Kính Lòng ChúaThương Xót ngày 14 tháng 4 năm 1985, trên đường đi dâng lễ cho một nhà thờ truyền giáo ở phía bắc Kerala, tôi đã bị một tai nạn chí tử. Đang lái xe gắn máy tôi bị một chiếc xe jeep đụng vào đầu xe.Tài xế say rượu sau một lễ Ấn giáo. Tôi được chuyển gấptới bệnh viện cách xa khoảng 35 dặm. Trên đường tới bệnh viện, linh hồn tôi đã lìa khỏi xác, và tôi đã cảm nghiệm sự chết. Lập tức, tôi gặp Thiên Thần bản mệnh. Tôi nhìn thấy xác mình và những người đưa tôi đến bệnh viện. Tôi nghe tiếng họ khóc và cầu nguyện cho tôi. Lúc đó Thiên Thần bản mệnh nói với tôi: “Ta sắp đưa người lên Thiên Đàng; Thiên Chúa muốn gặp và nói chuyện với người.” Thiên Thần bản mệnh cũng nói với tôi trên đường đi sẽ cho tôi thấy Hỏa Ngục và Luyện Ngục.


Trước tiên, Thiên Thần dẫn tôi tới Hỏa Ngục. Thật là một cảnh khủng khiếp! Tôi đã thấy Satan và các quỷ dữ, một biển lủa không thể dập tắt khoảng 2000 độ F, giòi bọ bò lúc nhúc, người ta la hét, cãi cọ, một số khác đang bị quỷ dữ tra tấn. Thiên Thần bảo tôi tất cả những người này đang thọ hình vì đã không ăn năn các tội trọng. Rồi tôi hiểu rằng có 7 mức độ cực hình tuỳ theo số lần và những loại tội trọng mà họ đã phạm khi còn sống. Những linh hồn đó rất xấu xí, độc ác và khủng khiếp. Đó là một kinh nghiệm đáng sợ. Tôi nhìn thấy một số người quen nhưng tôi không được phép tiết lộ danh tánh. Những tội họ bị lên án chủ yếu là: phá thai, đồng tính luyến ái, trợ tử, ghen ghét, không tha thứ và phạm thánh. Thiên Thần bảo tôi rằng, nếu những người này đã thống hối, họ có thể tránh được Hỏa Ngục, chỉ phải vào Luyện Ngục. Tôi cũng hiểu rằng một số người ăn năn các tội đã phạm có thể được thanh tẩy tại thế qua việc chịu đựng các đau khổ. Bằng cách đó, họ sẽ tránh được luyện ngục và được lên thẳng Thiên Đàng.

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy có cả các linh mục và giám mục ở Hỏa Ngục. Tr ong số đó, một số người tôi không bao giờ ngờ. Nhiều người tr ong số họ bị sa Hỏa Ngục vì đã dẫn người khác lạc đưòng bởi việc giảng dạy sai lạc và gương xấu.

Sau khi thăm Hỏa Ngục, Thiên Thần dẫn tôi đến Luyện Ngục. Ở đây cũng vậy, có 7 mức độ cực hình và lửa không thể tắt. Tuy nhiên mức độ ít khủng khiếp hơn ở Hỏa Ngục rất nhiều và gười ta không gây gổ cũng chẳng cãi cọ. Nỗi đau khổ chính của các linh hồn là sự xa cách Chúa. Một số người tr ong Luyện Ngục mắc nhiều tội trọng nhưng họ đã giao hòa với Chúa trước khi chết. Mặc dù những linh hồn này đang chịu đau khổ, họ vẫn hưởng sự bình an và biết rằng ngày nào đó họ sẽ được thấy Chúa nhãn tiền.



Tôi có cơ hội giao tiếp với linh hồn ở Luyện Ngục. Họ xin tôi cầu nguyện và nói mọi người cầu nguyện cho họ để họ sớm được về Thiên Đàng. Khi chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện Ngục, chúng ta sẽ nhận được sự biết ơn của họ qua những lời họ cầu nguyện. Một khi họ về Thiên Đàng, những lời họ cầu nguyện cũng trở thành đáng giá hơn!



Thật rất khó mà diễn tả Thiên Thần bản mệnh của tôi đẹp như thế nào. Ngài sáng láng và rực rỡ. Ngài luôn đồng hành với tôi tr ong việc mục vụ, đặc biệt là mục vụ chữa lành. Tôi cảm nhận sự hiện diện của ngài bất cứ nơi nào tôi đi và biết ơn sự bảo vệ của ngài tr ong đời sống hằng ngày của tôi.



Kế tiếp, Thiên Thần dẫn tôi tới Thiên Đàng băng qua một đường hầm lớn trắng chói lọi. Tôi chưa bao giờ cảm nghiệm được nhiều bình an và hoan hỉ như thế này tr ong đời. Rồi lập tức, trời mở ra và tôi nghe điệu nhạc du dương tuyệt vời chưa từng nghe. Các Thiên Thần đang ca hát và chúc tụng Chúa. Tôi thấy tất cả các thánh, đặc biệt là Đức Mẹ Maria, Thánh Giuse và nhiều thánh giám mục, linh mục. Những vị này sáng láng như các vì sao. Khi tôi đến trước mặt Chúa, Chúa Giêsu bảo tôi “Cha muốn con trở lại trần gian. Tr ong cuộc sống thứ hai, con sẽ trở nên một khí cụ hòa bình và chữa lành cho dân của ta. Con sẽ bước đi tr ong một miền đất lạ và con sẽ nói tiếng nước ngoài. Với ân sủng của Cha, con có thể làm mọi sự. Sau những lời đó, Đức Mẹ bảo tôi “Hãy làm bất cứ những gì Chúa bảo con, Mẹ sẽ giúp con tr ong công việc mục vụ của con.”



Ngôn từ không thể diễn tả được vẻ đẹp của Thiên Đàng. Nơi đó chúng ta thấy rất bình an và hạnh phúc vượt quá hằng triệu lần chúng ta tưởng tượng. Chúa chúng ta đẹp hơn rất xa bất cứ hình ảnh nào có thể diễn đạt. Mặt của Ngài rực rỡ, sáng và đẹp hơn ngàn mặt trời mọc. Những bức tranh chúng ta thấy trên đời chỉ là những bóng mờ của sự lộng lẫy của Ngài. Đức Mẹ bên cạnh Chúa Giêsu, Mẹ rất đẹp và sáng láng. Không một hình ảnh nào trên trần có thể sánh với vẻ đẹp thật của Mẹ. Thiên Đàng là quê thật của chúng ta. Tất cả chúng ta được tạo dựng để đạt tới Thiên Đàng và vui hưởng Chúa mãi mãi. Sau đó tôi trở lại trần gian cùng Thiên Thần của tôi.


Lúc xác tôi ở bệnh viện, bác sĩ đã kiểm tra toàn bộ và công nhận tôi đã chết. Nguyên nhân của sự tử v ong là mất máu. Gia đình tôi được thông báo và vì họ ở rất xa, nhân viên bệnh viện quyết định đưa thi thể tôi xuống nhà xác bởi vì bệnh viện không có máy lạnh, họ lo ngại xác sẽ nhanh chóng bị thối rữa.



Khi họ đang chuyển thi thể tôi đến nhà xác, linh hồn tôi trở lại thân xác. Tôi cảm thấy rất đau đớn vì những thương tích và nhiều xương bị gẫy. Tôi bắt đầu rên la, rồi người ta sợ hãi, la hét bỏ chạy. Một tr ong những người đó đi gặp bác sĩ và nói “Xác chết đang rên la.” Bác sĩ đến kiểm tra thân thể tôi và phát hiện tôi vẫn còn sống. Do đó ông nói “Cha còn sống, thật là phép lạ, hãy đem ông trở lại bệnh viện.”



Bây giờ, trở lại bệnh viện, họ truyền máu cho tôi và mổ đễ sắp lại những xương đã bị gẫy. Họ sửa lại xương hàm dưới, xương sườn, xương chậu, xương cổ tay và xương chân phải của tôi.Sau hai tháng, tôi được xuất viện, nhưng bác sĩ chỉnh hình nói tôi không bao giờ có thể đi lại được nữa. Tôi nói với ông: “Thiên Chúa, Đấng đã cho tôi sống lại và gửi tôi về trần gian sẽ chữa lành tôi.” Khi về nhà, tất cả chúng tôi cầu xin một phép lạ .Sau một tháng, cắt băng bột, tôi vẫn không thể đi lại được. Nhưng một ngày, tr ong khi cầu nguyện, tôi cảm thấy đau bất thường ở vùng xương chậu. Một lúc sau, cơn đau hoàn toàn biến mất và tôi nghe có tiếng nói: “Con đã được chữa lành, đứng dậy và đi.” Tôi cảm thấy an bình và lực chữa lành tr ong người tôi. Lập tức tôi đứng dậy và bước đi. Tôi ngợi khen và cảm tạ Chúa đã cho phép lạ này.


Tôi đến gặp bác sĩ với cái tin tôi được chữa lành, ông rất kinh ngạc. Ông nói: “Thiên Chúa của ông là Chúa thật. Tôi phải theo Chúa của ông.” Bác sĩ này theo Ấn giáo. Ông yêu cầu tôi dậy ông về Giáo Hội. Sau khi học hỏi đức tin, tôi rửa tội cho ông và ông đã trở thành người Công Giáo.



Tuân theo sứ điệp từ Thiên Thần bản mệnh, tôi đến Hoa Kỳ ngày 10 tháng 11 năm 1986, với tư cách một linh mục truyền giáo. Lúc đầu, tôi phục vụ tại Giáo Phận Boise ở Idaho từ năm 1987 tới 1989, rồi trở thành tuyên úy nhà tù tr ong Giáo Phận Orlando, Florida từ năm 1989 tới 1992.



Năm 1992, tôi thuyên chuyển đến Giáo Phận Thánh Augustinô và trước tiên được bổ mhiệm phục vụ tại giáo xứ Thánh Máthêu ở Jacksonville tr ong hai năm. Sau đó tôi được bổ nhiệm làm cha phó nhà thờ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời từ năm 1994 đến 1999. Năm 1997, tôi được chính thức công nhận là linh mục thuộc giáo phận. Từ tháng 6 năm 1999 đến nay, tôi là chánh xứ nhà thờ St. Mary's Mother of Mercy ở MacClenny, Florida. Đồng thời tôi cũng phục vụ với tư cách tuyên úy công giáo cho nhà tù tiểu bang Florida tại Starke, trung tâm cải huấn Raiford và bệnh viện Northeast Florida State ở MacClenny. Tôi cũng là cha linh hướng của Hội Lêgiô Maria của địa phận.



Vào mỗi thứ bảy đầu tháng, tôi tổ chức giờ chầu Thánh Thể và nghi thức chữa lành tại giáo xứ St. Mary Mother of Mercy của tôi. Người ta đến từ khắp nơi tr ong giáo phận, từ nhiều nơi thuộc tiểu bang Florida và ngay cả từ các tiểu bang khác. Tôi đã được mời đến tổ chức mục vụ chữa lành ở nhiều thành phố lớn của Hoa-Kỳ kể cả: New York, Philadelphia, Washington DC, San Jose, Dallas, Chicago, Birmingham, Denver, Boise, Idaho Falls, Hawaii, Miami, Ft. Lauderdale, Poolsville; và nhiều nước khác: Ireland, Spain, Czech Republic, India, France, Portugal, Yugoslavia, Italy, Canada, Mexico, Cayman Island, và Ontario (Canada).



Qua mục vụ chữa lành bằng Thánh Thể này, tôi đã chứng kiến nhiều người được chữa lành về thể xác, tâm linh, lý trí cũng như cảm xúc. Nhiều bệnh khác nhau như ung thư, AIDs, viêm khớp, tim, mắt, phù thủng, xuyễn, đau lưng, lãng tai và nhiều bệnh khác đã được chữa khỏi hoàn toàn. Thêm vào đó, nhiều lần tr ong năm tôi tổ chức mục vụ chữa lành đặc biệt về giòng tộc, qua đó những hậu quả bởi tội lỗi của tiền nhân được ngăn chặn và người ta nhận được sự chữa lành hoàn toàn. Thánh kinh nói hậu quả của tội do cha mẹ lưu truyền tử 3 đến 5 đời (Exodus chương 34:7) Vì thế, tr ong nhiều trường hợp chúng ta cần sự chữa lành về gia tộc. Bác sĩ và thuốc men không thể chữa lành một số bệnh tật nào đó nguyên nhân từ gia tộc.


Tr ong mục vụ chữa lành, đã có nhiều người được nghỉ ngơi tr ong Thánh Thần trước Bí tích Thánh Thể và một số được đổi mới tâm hồn và chữa lành về thân xác.

Tường thuật của Linh Mục Jose Maniyangat



Chuyển ngữ: Ân-Vũ.



www.stmarymacclenny.com.

I was born on July 16, 1949 in Kerala , India to my parents, Joseph and Theresa Maniyangat. I am the eldest of seven children: Jose, Mary, Theresa, Lissama, Zachariah, Valsa and Tom.

At the age of fourteen, I entered St. Mary’s minor seminary in Thiruvalla to begin my studies for the priesthood. Four years later I went to St. Joseph ’s Pontifical Major Seminary in Alwaye, Kerala to continue my priestly formation. After completing the seven years of Philosophy and Theology I was ordained a priest on January 1, 1975 to serve as a missionary at the Diocese of Thiruvalla.

In 1978 while teaching at the St. Thomas minor seminary in Bathery, I became an active member of the Charismatic Renewal movement and began conducting charismatic retreats and conferences in Kerala.

On Sunday April 14, 1985, the Feast of the Divine Mercy, I was going to celebrate Mass at a mission church in the north part of Kerala, and I had a fatal accident. I was riding a motorcycle when I was hit head-on by a jeep driven by a man who was intoxicated after a Hindu festival. I was rushed to a hospital about 35 miles away. On the way my soul came out from my body and I experienced death. Immediately I met my Guardian angel. I saw my body and the people who were carrying me to the hospital. I heard them crying and praying for me. At this time my angel told me: “I am going to take you to Heaven, the Lord wants to meet you and talk with you”. He also said that on the way he wanted to show me hell and purgatory.

First, the angel escorted me to hell. It was an awful sight! I saw Satan and the devils, an unquenchable fire of about 2,000 Fahrenheit degrees, worms crawling, people screaming and fighting, others being tortured by demons. The angel told me that all these sufferings were due to unrepented mortal sins. Then, I understood that there are seven degrees of suffering or levels according to the number and kinds of mortal sins committed in their earthly lives. The souls looked very ugly, cruel and horrific. It was a fearful experience. I saw people whom I knew but I am not allowed to reveal their identities. The sins that convicted them were mai nly abortion, homosexuality, euthanasia, hatefulness, unforgiveness and sacrilege. The angel told me that if they had repented they would have avoided hell and gone instead to purgatory. I also understood that some people who repent from these sins might be purified on earth through their sufferings. This way they can avoid purgatory and go straight to heaven.

I was surprised when I saw in hell even Priests and Bishops, some of whom I never expected to see. Many of them were there because they had misled the people with false teaching and bad example.

After the visit to hell, my Guardian angel escorted me to Purgatory. Here too, there are seven degrees of suffering and unquenchable fire. But it is far less intense than hell and there was neither quarreling nor fighting. The mai n suffering of these souls is their separation from God. Some of those who are in Purgatory committed numerous mortal sins; but they were reconciled with God before their death. Even though these souls are suffering, they enjoy peace and the knowledge that one day they will see God face to face.

I had a chance to communicate with the souls in Purgatory. They asked me to pray for them and to tell the people to pray for them as well, so they can go to heaven quickly. When we pray for these souls we will receive their gratitude through their prayers and once they enter heaven their prayers become even more meritorious.

It is difficult for me to describe how beautiful my Guardian angel is. He is radiant and bright. He is my constant companion and helps me in all my ministries, especially my healing ministry. I experience his presence everywhere I go and I am grateful for his protection in my daily life.

Next, my angel escorted me to heaven passing through a big dazzling white tunnel. I never experienced this much peace and joy in my life. Then immediately the heaven opened up and I heard the most delightful music, which I never heard before. The angels were singing and praising God. I saw all the saints, especially the Blessed Mother and St. Joseph , and many dedicated holy Bishops and Priests who were shining like stars. And when I appeared before the Lord, Jesus told me: “I want you to go back to the world. In your second life you will be an instrument of peace and healing to my people. You will walk in a foreign land and you will speak in a foreign t ong ue. Everything is possible for you with my grace”. After these words, the Blessed Mother told me: “Do whatever He tells you. I will help you in your ministries”.

Words can not express the beauty of heaven. There we find so much peace and happiness, which exceed a million times our imagination. Our Lord is far more beautiful than any image can convey. His face is radiant and luminous and more beautiful than a thousand rising suns. The pictures we see in the world are only a shadow of His magnificence. The Blessed Mother was next to Jesus; she was so beautiful and radiant. None of the images we see in this world can compare with her real beauty. Heaven is our real home, we are all created to reach heaven and enjoy God forever. Then, I came back to the world with my angel.

While my body was at the hospital, the doctor completed all examinations and I was pronounced dead. The cause of death was bleeding. My family was notified and since they were far away, the hospital staff decided to move my dead body to the morgue. Because the hospital did not have air conditioners they were concerned that the body would decompose quickly. As they were moving my dead body to the morgue, my soul came back to the body. I felt an excruciating pain because of so many wounds and broken bones. I began to scream and then the people became frightened and ran away screaming. One of them approached the doctor and said: “the dead body is screaming”. The doctor came to examine the body and found that I was alive. So he said: “Father is alive, it is a miracle, take him back to the hospital”.

Now, back at the hospital, they gave me blood transfusions and I was taken to surgery to repair the broken bones. They worked on my lower jaw, ribs, pelvic bone, wrists, and right leg. After two months, I was released from the hospital, but my orthopedic doctor said that I would never walk again. I then said to him: “ the Lord who gave me my life back and sent me back to the world will heal me”. Once at home we were all praying for a miracle. Still after a month and with the casts removed I was not able to move. But one day while praying I felt an extraordinary pain in my pelvic area. After a short while the pain disappeared completely and I heard a voice saying: “You are healed. Get up and walk”. I felt the peace and healing power on my body. I immediately got up and walked. I praised and thanked God for the miracle.

I reached my doctor with the news of my healing and he was amazed. He said: “your God is the true God. I must follow your God”. The doctor was Hindu and he asked me to teach him about our Church. After studying the faith, I baptized him and he became Catholic.

Following the message from my Guardian angel, I came to the United States on November 10, 1986 as a missionary Priest. First, I worked in the Diocese of Boise , Idaho from 1987 to 1989 and then became the Director of Prison Ministry in the Diocese of Orlando , Florida from 1989 to 1992.

In 1992, I came to the Diocese of St. Augustine where I was first assigned to St. Matthew's Parish in Jacksonville for two years. I was then appointed Parochial Vicar of Assumption Church from 1994 to 1999. In 1997 I was incardinated as a permanent member of the Diocese. Since June 1999, I have been pastor of St. Mary's Mother of Mercy Catholic Church in Macclenny , Florida . I also serve as the Catholic Chaplain for Florida State Prison in Starke, Union Correctional Institution in Raiford and Northeast Florida State Hospital in Macclenny. I am also the Diocesan Spiritual Director of the Legion of Mary.

On the first Saturday of each month I conduct a Eucharistic and charismatic-healing ministry in my Parish, St. Mary Mother of Mercy. People come from all over the diocese, many parts of Florida and even from out of the state. I have been invited to conduct the healing ministry in other major cities of the United States including: New York, Philadelphia, Washington DC, San Jose, Dallas, Chicago, Birmingham, Denver, Boise, Idaho Falls, Hawaii, Miami, Ft. Lauderdale, Poolsville; and many other countries: Ireland, Spain, Czech Republic, India, France, Portugal, Yugoslavia, Italy, Canada, Mexico, Cayman Island, and Ontario.

Through this Eucharistic-healing ministry I have seen many people healed physically, spiritually, mentally and emotionally. People with various illnesses such as: cancer, AIDs, arthritis, heart conditions, eye problems, emphysema, asthma, back pains, bad hearing and many others have been healed completely.

In addition, several times during the year I conduct a special healing service for the healing of the family tree, in which the effects from ancestral sins are blocked and the person receives complete healing. Scripture says that the effects from family sins can linger around for three to five generations (Exodus Chapter 34 verse 7). So, in many cases we need generational healing. Doctors and medicines do not help to heal certain sicknesses caused by our family tree.

During the Healing ministry, many people rest in the spirit before the Blessed Sacrament and some experience renewal of the soul and healing of the body.


+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Website Hội Thánh Công Giáo MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI
Thánh Phaolô nhắn nhủ các tín hữu thành Roma, "Không ai được sống cho mình và cũng không ai được chết cho mình. Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy dù chúng ta sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa" (Rm 14:7-8)
Mỗi ngày hãy đọc ít nhất: 1 Kinh Lạy Cha + 3 Kinh Kính Mừng + 1 Kinh Sáng Danh.
Cầu cho các linh hồn mồ côi và xin Chúa giúp chúng ta tránh xa tội lỗi.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Related Posts with Thumbnails

Tìm kiếm trên website MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI

Loading

Danh sách bài đã đăng